Giải Ngộ 08: Về Sinh Và Tử

GIẢI NGỘ 08: VỀ SINH VÀ TỬ

Một làn sóng hỏi biển:
- Khi tan đi, ta sẽ chết sao?
Biển đáp:
- Không, con chỉ trở về với Ta.

💡 Chết không phải là hết - đó là sự trở về.


1. Hai nhịp thở của vũ trụ

Sinh và Tử không phải hai điểm tách biệt.
Chúng là hai nhịp thở của cùng một hơi thở vũ trụ.
Khi hơi thở vào - gọi là sinh.
Khi hơi thở ra - gọi là tử.
Nhưng hơi thở thật sự không bao giờ mất đi,
nó chỉ chuyển từ trong ra ngoài, từ hình tướng sang vô hình.

Sự sống và cái chết không đối lập,
chúng là sự tuần hoàn của tồn tại.
Cũng như biển không buồn khi sóng tan,
vì biết rằng, trong tan rã đã có sự trở về.


2. Cái chết - Người thầy vĩ đại

Con người sợ chết không phải vì cái chết,
mà vì sự bám chấp vào cái gọi là “ta”.
Chúng ta sợ mất thân xác, danh vọng, người thân, ký ức,
vì đồng nhất mình với những thứ đó.

“Chúng ta sinh ra chẳng mang theo gì, và khi rời đi cũng chẳng thể giữ lại điều chi

Nhưng thử hỏi: cái gì là “ta”?
Thân này rồi sẽ tan, của cải vật chất, quyền lực rồi sẽ tan như bọt nước.
Chỉ ánh sáng của nhận biết - thứ chứng kiến tất cả - mới là thật.
Và ánh sáng ấy chưa bao giờ chết.

Khi hiểu điều đó, cái chết trở thành người thầy,
nhắc ta sống tỉnh thức, yêu thương, và không phí hoài kiếp sống.

“Người sợ chết là người chưa từng sống thật.
Người hiểu sống là người không còn sợ chết.”


3. Cái chết không kết thúc - Chỉ chuyển dạng

Cái chết chỉ là sự chuyển hóa của năng lượng.
Khoa học gọi đó là định luật bảo toàn năng lượng,
Tâm linh gọi đó là luân hồi của linh hồn.

Một hạt mưa rơi xuống đất,
hóa thành dòng suối,
rồi lại bay lên trời thành mây.
Không có gì mất đi - chỉ đổi hình dạng.

Con người cũng vậy.
Khi thân thể tan rã, linh hồn trở về trường năng lượng bao la.
Từ đó, nó tiếp tục hành trình tiến hóa của mình,
để học, để hiểu, để yêu sâu hơn.


4. Khi hiểu cái chết, ta mới biết sống

Chỉ khi hiểu cái chết, ta mới biết trân quý sự sống.
Bởi cái chết cho ta biết mọi thứ đều mong manh và quý giá.
Ta bắt đầu yêu nhiều hơn, giận ít hơn,
bắt đầu cảm ơn thay vì đòi hỏi.

Người hiểu Đạo không cố sống lâu,
họ chỉ sống sâu.
Bởi độ dài của đời người không quan trọng bằng độ sâu của từng khoảnh khắc.


5. Khi sinh và tử trở nên một

Khi nhận thức đã vượt qua hai cực - sống và chết,
mọi đối lập tan biến.
Không còn cái gọi là đến hay đi, được hay mất.
Chỉ còn sự hiện diện thuần khiết của Tâm biết.

Người đạt đến chỗ này không tìm sinh, cũng chẳng sợ tử.
Họ sống mà như đang thiền.
Chết mà như về nhà.

“Sinh chẳng vui, tử chẳng buồn - người ấy đã thấy Đạo.”


6. Kết

Cái chết không đáng sợ.
Điều đáng sợ là ta chưa từng sống đúng nghĩa.
Và chỉ khi thấy được sự thống nhất giữa sinh và tử,
ta mới thật sự chạm vào cái không sinh cũng không diệt,
nơi linh hồn không còn bị ràng buộc bởi thời gian hay không gian.

“Cái chết chỉ lấy đi những gì không phải là bạn,
còn lại, thứ thật sự là bạn thì bất diệt.”

7155-giai-ngo-08-ve-sinh-va-tu-1.jpg

Hi vọng các bạn có thể ủng hộ trong khả năng, để giúp đỡ đội ngũ biên tập và chi phí duy trì máy chủ đang ngày một tăng. Mọi đóng góp xin gửi về:
Người nhận: Hoàng Nhật Minh
Số tài khoản: 103873878411
Ngân hàng: VietinBank

momo vietinbank
Bài Trước Đó Bài Tiếp Theo
TRA CỨU THẦN SỐ HỌC Xem Đường Đời, Sự Nghiệp, Tình Duyên, Vận Mệnh, Các Năm Cuộc Đời...
(*) Họ và tên của bạn:
(*) Ngày tháng năm sinh:
 

Khoa học khám phá bản thân qua các con số - Pythagoras (Pitago)

Phim Thức Tỉnh

Nhạc Chữa LànhTủ Sách Tâm Linh