Trích “Đàn Cơ Đặc Biệt” Dành Cho Phái Tu Vô Vi

TRÍCH “ĐÀN CƠ ĐẶC BIỆT” DÀNH CHO PHÁI TU VÔ VI

Tại Khổng Thánh Miếu (Tân Dân Minh Đức Đàn) có sự hiện diện của Kim Thân Cha và ông Tám (Lương Sĩ Hằng).

(Ghi chú: Ông Tám vừa đến trước Thiên Bàn, Đức Thổ Địa Nam Phương xuống điển qua xác đồng tử Chơn An tiếp nghinh.)

Bạch Hoàng Phụ, Tam tòa thọ ký LƯƠNG SĨ HẰNG Ngài nghĩ đến đây Cám ơn chư vị con Thầy

TRA CỨU THẦN SỐ HỌC Đóng Xem Đường Đời, Sự Nghiệp, Tình Duyên, Vận Mệnh, Các Năm Đỉnh Cao Cuộc Đời...
(*) Họ và tên của bạn:
(*) Ngày tháng năm sinh:
 

Khoa học khám phá bản thân qua các con số - Pythagoras (Pitago)

Nhận nhìn tôn giáo sum vầy một Cha Tình nghĩa này đại hòa, đại hỉ

Thần Nam Phương suy nghĩ tận tường Ngọc kia muôn vạn tình thương

Tam tòa chiếu lịnh, Địa thì lắng nghe Thuở sơ khai lập phe lập đảng

Nay kỳ cùng có bảng Linh Tiêu Ngài ơi! Ngọc Đế chắt chiu

Cộng Đồng thương mến rất nhiều các con

Ngài:

Là đại giác vẫn tròn chiếu chỉ Xá Lợi tha Ngài nghĩ đến Thầy Ngài thương nhân loại từ đây

Ngọc Kinh Hoàng Phụ là thầy chúng ta Bên Âu thì Chúa Cha tá điển

Cõi miền Nam lưu điển cứu dân

Đại căn sum hiệp lần lần

Tân Dân Minh Đức cõi trần hôm nay Phụng mạng Thầy để rày hiệp nhứt Cám ơn Ngài chịu cực đến đây

Ấy là ta hạp lòng Trời

Xin Ngài hỉ xả những lời Địa dưng Chư đệ ơi! Địa mừng hỉ hỉ

Bấy lâu rồi Thầy chỉ, chẳng làm Hôm nay đại hội kỳ tam

Chúng sanh đang lúc không kham phận mình Bởi vì cảnh điêu linh cõi thế

Lòng chúng sanh gởi để nơi đâu Chỉ là quỳ bái khẩn cầu

Trời Cha Hoàng Phụ lo âu nỗi lòng Đến hôm nay cộng đồng Tam giáo Hội các chi để thảo từ chương Tam tòa còn mến còn thương Khai cơ dìu dắt mọi đường hôm nay.

Bạch Ngài, lời của Thần Thổ Địa Nam Phương trình qua nhờ Ngài phê phán.

Ông Tám: Đường lối vạn mối quy nguyên đã quy định từ Đại Định Giới, chúng ta có cơ duyên sum họp trong chu trình tiến hóa phần Hồn mọi giới, xóa bỏ tất cả mọi sự trần tục do mình tạo, cương quyết tiến thẳng về Nguồn Cội.

Đấng Tạo Hóa, Ngọc Đế, đã lo cho mọi người, vậy mà mọi người không lo tu để trở về với căn bản, lo về bản thể quá nhiều. Hôm nay chúng ta đến chứng kiến thanh điển ở cõi Hư Không hạ giáng và đó là chúng ta thấy cảnh đời của chúng ta không phải ở cõi tạm. Nhưng chúng ta đến đây, xây dựng tiến lên sự căn bản đời đời hào quang bất diệt. Đó là nơi tiến hóa của mọi người. Chúng ta có cơ duyên sum họp, được nghe những lời thanh điển của giới vô hình, người đời nói tạm, nhưng trong cái không có cái có, luôn luôn an bài và dắt phần Hồn tiến hóa.

Chúng ta có cơ hội tụ họp để hiểu và để xóa bỏ tất cả những cái gì cho là dị biệt, đạo này, đạo kia, đạo nọ. Đạo nào cũng trở về, quy nguyên tôn giáo do sự dày công của mình.

Hãy cố gắng, bề trên dẫn chúng ta đi rất nhanh, bao nhiêu thế kỷ. Ngày hôm nay, là ngày quý báu nhứt để mỗi người có ý thức, chứng kiến được sự việc ở bề trên, không có sự phân biệt. Tất cả đạo giáo ở thế gian đều quy nguyên về Cội Nguồn...

Đức Nam Phương: Cảm tạ Đại Đức. Xin lỗi Ngài, sơ giao ngộ Ngài đây, tôi là Trần Thế Độ Thổ Địa Nam Phương đây, phụng mạng Ngọc Đế dạy đàn em nhỏ, từ thanh mi đến bạch phát, mượn làn Thiên điển giáo hóa đàn em, sơ ngộ Ngài.

MỪNG nguyên nhân dày công tu đức SĨ phu hòa chịu cực độ đời

HẰNG đêm Ngài mảng vui chơi Về nơi non ngoại kịp thời lãnh ân

Đấng Huyền Khung bao lần dạy dỗ Thương lòng Ngài đến chỗ ưu tiên Từ nay, Ngài lãnh mối giềng

Dắt đàn con dại, điện tiền nhập cung Mối đạo trời trung dung tâm Việt Thần Nam Phương phải biết đắn đo Hạ Ngươn cố gắng chèo đò

Chung tay hiệp bạn lần dò mà sang Sang sông Vị, an nhàn cực lạc

Tấm lòng thành cỡi hạc quy đề

Ngài ôi! Ở cõi trần mê

Liu chiu, lít chít bộn bề thảm thương Ngộ tri kỷ tận tường hiệp nhứt

Tôi cùng Ngài chịu cực vị tha

Để quy vưng lịnh Tam tòa

Không chia, chẳng rẽ ấy là hiền nhân

− Bạch với Ngài,

Địa rất mừng thấy Ngài dời gót ngọc đến đây, xả kỷ lợi tha, chung hòa với nhân sĩ.

Mấy chục niên rồi, Đức Ngọc Đế khai đạo, các chi, các phái chia rẽ đạo này đạo nọ. Hôm nay:

Phận em út cam đành nhẫn nhục Tưởng lại rằng thủ túc thành nguyên Xác thân ta phải nối liền

Cậy trang hiền triết dính liền cùng nhau Cảm ơn Ngài đã trao lời ngọc

Kể từ đây gấm vóc điểm tô Ngài ơi! Trong cõi hư vô

Vị ngôi ngăn nắp đồ tô sẵn dành Chờ sĩ tử tâm thanh hồi khứ

Rồi Ngọc Hoàng ân tứ thưởng ban Cám ơn quý vị đạo tràng

Vô Vi hành pháp vẹn toàn. Địa lui.

(Ghi chú: 15 phút sau Đức Kim Thân Cha tới)

Đức Thổ Địa Nam Phương xuống điển nghinh tiếp Đức Kim Thân Ngọc Đế.

  • Cung nghinh Thượng Đế

Thần thổ Địa Nam Phương cung nghinh

Đẳng đẳng nam nữ Chúa trời giáng thế Cứu độ quần sanh Chư đệ thiện thành Cung nghinh trọn lễ

Kim Thân Cha phán:

Cha giả ơn cho tất cả các con! Hôm nay Cha đến đây để chứng đàn, và đây là một đàn cơ mà Cha đặc biệt hồng ân dành cho phái Vô Vi Huyền Bí Học. Từ trước tới nay, nó chưa hiểu Cha về cơ bút. Đây là một dịp cho nó biết thêm để rồi nó thấy “Vạn Pháp cũng quy nhứt” mà thôi. Thôi bây giờ các con lo sửa soạn hầu đàn.

Thổ Địa Nam Phương xin kính chào và có bổn phận tiếp nghinh Ngọc Đế.

HUỲNH đình tụng niệm phải tiêu tai QUANG sáng huyền châu độ sĩ tài BỒ niệm chơn tâm nghinh tiếp lịnh TÁT lai tác phúc ấy tài trai

  • Huỳnh Quang Bồ Tát lai lâm, chào mừng Kim Thân Ngọc Đế, và chào mừng tất cả các sĩ tài Đại Đức nguyên că Nam nữ nghiêm trang, tề chỉnh nghinh tiếp Đức Bạch Hạc giá ngự giờ này. Bồ Tát xin nhường, kiếu lui.

BẠCH trầm hương tỏa trước đền

HẠC chầu phụng múa chuyển rền Bạch Cung

ĐỒNG tâm huynh đệ tương phùng

TỬ thừa Thiên mạng chung cùng thế thiên Kìa xem long giá gần miền

Tân Dân Minh Đức, chư hiền tiếp nghinh

CAO minh PHƯỚC cả NGỌC nào mờ ĐÀI rộng ĐỨC lành HOÀNG chuyển cơ GIÁO hóa TIÊN chờ THƯỢNG trí thức CHỦ tiên ÔNG độ ĐẾ huyền thơ

CHÚA cha, HUYỀN mặc minh, minh đức TRỜI mở KHUNG vàng trẻ nối tơ

CỨU cánh THƯỢNG tri con có hiểu THẾ trần ĐẾ khuyến, dạ trông chờ

  • Thầy lai lâm chào mừng Kim Thân của ta đây. Chào các con nam nữ Vô Vi Đại Pháp, chào nam nữ Hiệp Thiên nguyên că

Này các con ơi! Ngày Thầy khai đạo, tá danh Cao Đài Tiên Ông và danh từ mỗi nơi, hôm nay Thầy xưng danh ra đây để các các con biết rằng, Thy, Chúa Cha công trình cc nhc dùng huyn diu cơ bút và tá đin Kim Thân, để dìu dt các con tthành thị đến thôn quê và hang cùng ngõ hm.

Vậy các con nên nhớ rằng, mấy chục niên nay rồi, đâu còn chần chờ nữa được. Các con phải tu tâm sửa tánh, quy nhứt tương đồng. Các con nhìn nhận rằng Đạo nào cũng của Thầy ban ra, cho các con tu hành sửa tánh. Các con nghĩ coi, ngoài chợ đời bán buôn nhiều thứ vật dụng cần dùng. Còn đối với Thầy đây, thì muốn cho các con tu để hồi nguyên trở lại, nên Thầy dùng mọi cách để khuyến độ mấy ức linh căn.

Các con ơi! Nếu nhân loại như các con hôm nay, dầu các con chưa được toàn thiện toàn mỹ, nhưng các con biết Cội Nguồn để trở về “quy nhứt bổn tán vạn thù”. Thầy rất vui mừng, hôm nay nhờ Kim Thân của Thầy, nên các con mới tới đây hội ngộ. Một lần nữa, Thầy ban ơn lành cho các con. Điển ký con! Bình chữ một bài bát cú, Thầy xưng danh, để Thầy cho bài.

(Ghi chú: Điển ký đọc bài thi xưng danh của Thầy, Thầy lấy mỗi chữ làm đầu của bài thi sau đây. Khoán thủ sẽ ráp lại thành bài thi xưng danh. )

CAO Đài liên điện tiền Thầy ngự MINH chơn tâm ân tứ con hiền PHƯỚC lành sẽ được hồi nguyên CẢ kêu tôn giáo nối liền cùng nhau NGỌC bạch Kinh Thầy mau trở gót NÀO có dè còn sót rất nhiều

MỜ lu phải chịu đìu hiu

ĐÀI mây con hỡi, Thầy dìu bước sang RỘNG cửa Thiền vai mang áo bã ĐỨC càng dày Thầy trả phước lành LÀNH thay dìu dắt nguyên sanh HOÀNG gia ân tứ cam đành lo tu CHUYỂN huyền cơ để ru con dại

CƠ thiên minh ân tải nguyên vì GIÁO dân chi đức tiên tri

HÓA hoằng đại đạo con thì lo tu TIÊN còn chờ bao thu cực nhọc

CHỜ con đây cố học đạo Trời THƯỢNG tri con hỡi dưng lời

TRÍ tri con gắng tu thời nhập cung THỨC tỉnh lòng chung cùng khách tục CHỦ Nhân Ông đến lúc độ đời

TIÊN chờ cựu vị con ơi

ÔNG đây vẫn độ con thời hiểu chưa ĐỘ con hiền muối dưa đăng đẳng ĐẾ khuyết dìu dặm thẳng non bồng HUYỀN cơ con lập kỳ công

THƠ ngâm khúc vịnh toại lòng nhân sanh CHÚA Trời Cha ân lành tế thế

CHA dìu con còn để vị ngôi HUYỀN cơ con trẻ tịnh ngồi

MẶC dù cõi tục chưa rồi người tu MINH chơn tâm thiên thu bất diệt MINH chơn hòa con biết chăng à! ĐỨC lành ban rải truyền xa TRỜI Cha cứu thế ái hà vớt con MỞ Long Vân cho tròn từ ái

KHUNG thước vàng con phải đo đều VÀNG thau lẫn lộn không kêu

TRẺ thơ ghi nhớ những điều Cha khuyên NỐI dây liền, điển Thiên tiếp xuống

TƠ tầm mang, dù muốn dù không CỨU con thoát khỏi trần hồng

CÁNH chim bằng nọ con hằng ngóng xa THƯỢNG trí tri ái hà quyết độ

TRI nguyên căn đến chỗ đại thừa CON ơi! Hai buổi muối dưa

CÓ Thầy dìu dắt để đưa ngôi vàng HIỂU chăng con? Khoa tràng đã mở

THẾ trần này còn ở mà chi TRẦN ai khổ cực đó thì

ĐẾ mầu Thầy dạy cung nghi khứ hồi KHUYẾN con thơ tô bồi thượng đẳng DẠ kẻ khờ lẳng lặng đứng nghe TRÔNG con Thầy kết thuyền bè

CHỜ cho nguyên vị xuống ghe Thầy chèo

Chèo qua bến giác rước con về Ở cõi trần đời lắm tái tê

Con hỡi đại căn quy nhứt bổn

Dìu nhau đến chốn dặm cương đề

Thầy ban ân lành cho mỗi con.

  • THI Ø

Kim Thân cứu thế ân còn dài Nghĩa nặng sánh bằng hiệp thới lai

Non ngoại xây tròn lên thượng đẳng Vớt người bể tục mới kỳ tài

Mới kỳ tài hoằng khai đại đạo Chuyển huyền cơ quát tháo độ đời Mạnh tay chèo, cố gắng mà bơi Sang Bến Giác kịp thời quy vị

Vị mùi chẳng tục đó con ơi! Thầy mở trường Tiên chờ trẻ bồi

Tân sĩ nhập trường quy chánh đạo Thi tài lập đức mới cao ngôi

Mới cao ngôi trả rồi nợ thế

Thầy thương con biết để nơi nào

Thương con hiền, Thầy mãi quặn đau Thương nhân loại Thầy dồi dào Thiên điển

Điển quang Thầy viếng các con hiền Cõi tục khổ sầu mãi nhuộm riêng Tâm tịnh khứ hồi nơi Bạch Ngọc

Ở chi trần thế phải đau phiền

Đau phiền con dại, hiểu chăng à? Tu học như là kết gấm hoa

Chớ có dần dà rồi phải trễ Sớm kinh chiều kệ đáo ta bà

Ta bà con ngự Ân tứ Linh Tiêu

Dành để nhiễu điều Cho con hồi khứ Thầy mà ướm thử Nam nữ con thơ Thương trẻ đợi chờ Bao giờ mới đáo?

Thầy hỏi, bạch tấu cho Thầy nghe nào?

Kim Thân Cha phán: LƯƠNG SĨ HẰNG, con đại diện bạch tấu!

Ông Tám bch: Đường lối BI, TRÍ, DŨNG Thầy đã dạy, thì gắn liền với tâm tư mà thực hành.

Mỗi mỗi chúng ta, ai ở thế gian này cũng mong có ngày được trở về Nguồn Cội, hội ngộ với

Thầy. Đó là con đường cứu cánh. Nhưng mà tâm tư mỗi người phải cố gắng lên mới được.

Hôm nay, chúng ta có duyên lành được Thầy giảng dạy từ ly từ tí. Mỗi tâm hồn đều tự thức giác và trong sự sai lầm của mỗi người phải tự cố gắng sửa để đạt đến mục đích. Vô Vi cứu giải lên trên cho thấy có ngày hội ngộ.

Hôm nay, chúng ta được nhiều hồng ân rất quý báu của Thầy đã giảng dạy. Tâm tư của mỗi người đều ở trong duyên lành cởi mở tùy theo trình độ tiến hóa của từng con người.

Trong khối Vô Vi của chúng ta, mỗi người phải cố gắng thực hành đạt đến phần thanh điển. Hôm nay, có cơ duyên tiến hóa lên một lớp nữa cho tất cả mọi người. Hãy cố gắng hướng về những âm thinh giảng dạy của Cha lành. Cố gắng tu để thâu đoạt phần Hồn.

Kính bái.

Này các con.

Nghe qua lời ngọc phân bày

Sĩ Hằng con hỡi, râu mày triết nhân Thầy giao con độ cõi trần

Đệ huynh tương ái mười phân vẹn mười Con ơi! Vườn thượng hoa tươi

Ta tìm giống tốt cho người ngắm xem

Lại thêm bình ngọc con đem

Chưng vào tiếp khách để xem hoa vàng Thầy đây là đấng Phụ Hoàng

Thương con trần thế lại càng thiết tha

Nghĩ vậy cho nên:

Lê thân già la cà cõi tục Gậy đầu rồng đến lúc độ đời

Thầy thương nhân loại trần vơi Nhiễm trần phải chịu tả tơi thế này! Ai có hiểu lòng Thầy đâu tá

Chỉ có các con kha khá mới hay!

Rằng các con nào được Thiên điển của Thầy, mới hiểu được lòng Thầy thôi, phải chăng LƯƠNG SĨ HẰNG con?

Tình Cha như thể non Đoài Nghĩa Mẹ sánh tợ biển rày bao la Nhắc đến con Thầy mà đổ lệ Mãn ngày đêm khóc kể từng hồi Mong con trở lại vị ngôi

Nghĩ tình cốt nhục chưa rồi phận Cha Huyết nhục này ai mà chia xẻ

Chỉ có con những kẻ bất lương Con ngoan hiếu tử mọi đường

Mới hòa trọn vẹn tình thương Cha lành Giữa Đài liên tâm thành Thầy chứng Các con ơi! Ẩn nhẫn từ từ

Thầy đây quyền quản cung Hư

Chế châm con trẻ, lòng từ Ngọc kinh Con nào tu, tốt xinh trở lại

Con không tu còn phải đọa phàm Hôm nay Thầy mở kỳ tam

Cậy bao Tiên Phật để làm Long Vân Chiêng đã đổ bao lần vang dội

Trên Ngọc kinh thúc hối con về Ở chi nơi cõi trần mê

Mà con đắm lụy tứ bề lao lung

Phận nhân đạo trung dung duy nhất Thì các con tạo đức cho thành

Mặc dù nơi cõi Tam thanh

Thầy đều ghi sổ sẵn dành chờ con!

Thầy ban ân lành một lần nữa, và như thế cũng đủ rồi. Vậy các con nam nữ có mặt nơi đây, Thầy đã xưng danh Cao Đài Giáo Chủ, Chúa Trời cứu thế, Huyền Khung Thượng Đế cũng là Thầy. Vậy mong rằng các con lo tu, rồi sẽ quy nhứt bổn, đừng chia rẽ, đừng tị hiềm, và hơn nữa đừng chê rằng đạo người thấp mà đạo mình cao. Đạo nào cũng của Thầy ban tất cả. Lòng các con chánh, gặp đạo tà thì cũng chánh cho. Lòng các con tà, đạo chánh cũng thành tà, đó các con! Hơn thế nữa, đim thnht người tu hành phi hòa đồng, tương thân tương ái, tbi bác ái, tam công cho đủ đầy, chứ đừng ganh t, đố k, ngo mn cng cao, cho rng mình hơn người, người li thua mình. Các con phải hòa đồng, lấy lẽ trung dung mà ở đời, dầu các con không thành Tiên tác Phật, nhưng cũng gọi rằng hiền triết sĩ nhân, gương nêu lại cho đời bia vạn sử. Đạo của Thầy có một mà thôi. Chia cũng tại lòng chúng sanh.

Vậy Thầy ban ơn lành, nhường cho Kim Thân của Thầy tá điển.

Giã từ nam nữ mỗi con

Ngòi son Thầy viết vẫn còn tuổi tên Thương con Thầy nhớ nào quên

Dầu cho vạn dặm không quên con hiền

  • u Ø

Thần Thổ Địa Nam Phương xin lễ bái, chư hiền đồ nghinh tiếp Tam Giáo Tòa lãnh mạng Ngọc Đế phân minh sự hiện diện của Ngọc Đế tại trần gian.

THÔNG minh NGƯƠN vị THÁI huyền quang THIÊN lịnh THỈ triều THƯỢNG đạo tràng GIÁO hóa THIÊN nhân ĐẠO đức lý

CHỦ ông TÔN lịnh TỔ truyền sang.

Tam Giáo Tòa lai lâm phụng mạng Ngọc Đế, có đôi lời chào mừng đại nguyên căn hữu vị, chào mừng Kim Thân Chúa Trời.

Lành thay, Tam Giáo Tòa mong đợi có ngày này để thấy rằng các tôn giáo bạn, nhân loại biết hướng về Ngọc Đế.

Tam Giáo Tòa hỉ lạc thay, Tam Giáo Tòa ban ân, mời những vị Đại Pháp Vô Vi ngước nhìn xem Thiên Điển. Lương Nhân, hiền!

LƯƠNG nhân mặc khách hiệp hòa chung SĨ tử đại nguyên quyết chí cùng

HẰNG buổi khai tràng quy sĩ tử

Phụng thừa Thiên mạng lịnh Thiên cung

Này hiền đồ, sổ bộ của Tam Giáo Tòa biên chép tuổi tên kẻ nào biết hòa đồng tu học, trau sửa lòng thành, nét lành cố tạo.

Ở cõi trần phải nhờ tam công tứ lượng hiệp đồng hữu chất tới vô vi, để chi? Để cho tròn câu từ bi bác ái. Còn Đạo là vô vi, ta phải dày công tu hành, tạo đức, cởi mở thể xác này sao cho được thông quang cửu khiếu, mắt nhìn xa nghìn dặm, tai nghe thông đồng với cửu thiên đẳng đẵng.

Đời rất hiếm người được đạt đến siêu quang, chỉ nhờ Đại Đạo, nhờ tu học, nhờ sửa lòng trau nết, mới đạt tới vô vi tối thượng mà thôi. Khi xuống trần, bao nhiêu sĩ tử nơi đây chưa chắc là nguyên vị phục hồi, nguyên bổn nghe chăng? Sổ ta cầm, bút ta ghi, đường tơ kẽ tóc không qua lọt!

Rất buồn thay cho nhân loại, tu lại không tu, còn những tánh ngạo mạn, háo kỳ, có khi đến xem coi giả chơn. Chi vậy a! Chư hiền đồ? sao mình không trau sửa lòng mình cho đến chí thiện chí mỹ?

Thầy phải khai Tân Dân Minh Đức, muốn cho nhân loại hòa đồng với vũ trụ, từ thảo mộc đến thú cầm, mấy ngàn niên rồi luân hồi mãi mãi.

Mới hơn ba năm mà nhân loại điêu đứng. Luật của ta đó, vì ta phải phụng mạng Ngọc Đế cầm luật mà, chớ nào ta có sát phạt chư hiền đồ. Thử hỏi chư hiền chẳng phạm luật, dù ta muốn giữ luật cũng không thể thi hành. Nhân loại phạm luật, luật phải trừng trị, sao lại trách cứ ta?

Đức Ngọc Đế thường yêu cầu Tam Giáo Tòa giảm khinh cho nhân loại nhờ, nhưng mà nhân loại ơi, sao nhân loại không lập đức bồi công, từ bi bác ái, mà chú chăm vào danh lợi hão huyền, lấy giả làm chơn, tạo những điều oan nghiệt mấy ngàn niên nay rồi, bây giờ cầu xin Tam Giáo Tòa rộng lượng chế châm. Ngài nhọc nhằn hạ phàm, dùng đủ cách cứu rỗi con Ngài. Tuy rằng Ngài ký tên để cho ta hành luật nhưng lắm khi Ngài không nỡ cầm bút chuẩn phê là vì Ngài đau lòng cho luật của ta hành phạt con Ngài.

Ngọc Đế đối với nhân loại như vậy, vô lượng vô biên, từ bi bác ái tựa biển bao la, sao chư hiền không thấy? Chư hiền tu chư hiền nhờ!

Tình Ngọc Đế là tình của Cha, vì nhân loại, tư vị nhân loại mới để nhân loại đến hôm nay đây. Phải chi Ngài dùng luật mấy ngàn niên trước, đừng tư vị thì con Ngài đâu có chịu cảnh như hôm nay, đời cùng mạt hạ, cuối tam ngươn rồi, Tam Giáo Tòa không bao giờ tư vị được, nhưng lắm khi vì nể tình Ngọc Đế, chẳng nỡ ra tay!

Thấy cảnh của Ngài hạ trần còn phải chịu trăm cay ngàn đắng, thế nhân dị nghị đủ điều, giả chơn nào ai biết. Chỉ có Ngài biết Ngài và ta biết đó thôi. Tội nghiệp thay cho Ngọc Đế. Nếu Ngài không thương chư hiền đồ và nhân loại, Ngài đâu có chịu nhục ở trần gian lắm điều chỉ trích.

Bởi vậy cho nên, đáng tội cho nhân loại. Cha mà không biết, Mẹ cũng không nhìn, nhân loại đành ngó lơ. Hôm nay đây, phạm luật cũng đành cam chuốc tội.

Kim Thân Đức Chúa Trời, Tam Giáo Tòa tôi xin với Ngài rằng:

Ở trần thế trược nhơ cặn bã Bạch cùng Ngài cao cả yên thân Sao Ngài cứ mãi xuống trần

Chúng sanh phỉ báng nhiều lần buồn hiu Ngài cứ ngự Linh Tiêu tọa vị

Xuống trần chi nó chẳng nghĩ đến Ngài Tưởng rằng mở Đạo kỳ khai

Kiếm vàng kiếm bạc để rày độ thân Nào ai hiểu bao lần Ngọc Đế

Thương chúng sanh như thể thương mình

Thấy trần chịu cảnh điêu linh

Nên Ngài chẳng nỡ Thiên Đình ngồi an Mãi xuống trần thế gian sỉ nhục

Thần đau buồn lắm lúc bắt sầu Nguyện xin nơi cõi Long Lâu

Bạch cùng Hoàng Phụ những câu kính nhường Ngài xuống thế, trần vương nhiều tội

Nó không tường nhìn lỗi của mình Bạch qua Ngài gọi chớ khinh

Hôm nay sáng mắt Ngọc Kinh đó Ngài

“Bạch với Ngọc Đế!” “Chi đó con?”

“Tam giáo Tòa khải tấu nãy giờ, (nhờ điển ký bình lại)”

“Bạch Ngọc Đế, Tam Thanh chúng tôi thường bạch với Ngài rằng:

Ngài ở cõi Ngọc Kinh thôi, giao phận sự ấy cho Chư Tiên, chư Phật, đừng xuống thế nữa. Chúng sanh làm tội nhiều lắm. Lắm khi Ngài quở trách chúng tôi, cho rằng chúng tôi nghiêm khắc. Hôm nay, cảnh thế như vầy, bạch Ngài, chúng thần đau buồn.”

Kim Thân Cha phán: Cha biết rằng Cha phải chịu khổ nhục vì các con của Cha, chịu đựng khổ nhục vì sự ngu muội của nó. Nó ngu muội nên nó không biết Cha nó. Nó không thấy Cha nó, hoặc nó chưa biết cái tầm quan trọng của sự hiện diện của Cha nên nó có nhiều sai sót. Và rồi, Cha phải chịu khổ với nó. Cha giận nó không biết Cha nó, nhưng giận bao nhiêu thương bấy nhiêu.

Càng giận càng thương, xót xa với nó, đau khổ vì nó ngu muội luôn! Cha đau khổ trong chính nó luôn. Cha luôn luôn gánh vác nó. Biết khổ mà Cha sẵn sàng chịu đựng và gánh vác với nó, mong sao nó nhớ Cội Nguồn lo trở về kịp thời, vì ngày giờ đã cận bên, mà nó quanh quẩn ở bể trần ai, còn mải luyến lưu vướng vít ở bến mê, không chịu xuống đò trở về Bến Giác.

Vì vậy, nên Cha không ngồi yên tọa vị mà phải lâm trần chịu đựng trăm cay ngàn đắng, để gánh khổ với nhân loại, chỉ mong sao cho nó thức giác để quay về Cội Nguồn xa xưa.

Cha gánh khổ cùng nhân loại, gánh khổ với nó, khổ nhục vì nó, chịu đủ thứ khổ ở trần vì nó. Cha chỉ mong sao mang đến cho nó chút niềm tin, chút ánh sáng để nó thức giác, để nó lo nó về. Cho nên Cha chịu đựng hết con!

Tam Giáo Tòa: Này chư môn đệ! Các vị có nghe Đức Chúa Trời phán chăng? Hiền Sĩ Hằng tâu bạch!

Ông Tám bạch (giọng xúc động): Thưa con có nghe rõ, Thượng Đế xuống đây là có cơ hội, cho mọi sinh linh trở lại. Đó là lòng từ bi của Thượng Đế ban bố cho mọi người. Tuy rằng cho linh căn sáng suốt xuống thế gian, nhưng mà nó chưa thấu đáo Nguồn Cội, tuy rằng có chư Phật chư Tiên giáo hóa nó, nhưng mà vì sự sống, vì vật chất xa hoa, vật chất ỷ lại, nên chẳng để tâm tiến về Nguồn Cội của nó.

Ngày nay, có dịp Thượng Đế xuất hiện, xuống thế gian10, để người tu hiền ý thức tùy theo trình độ. Nhưng mà còn nhiều linh căn họ tu nhưng không hiểu cái chân lý, ưa thích hạng bàng môn tả đạo, bùa phép huyền hoặc, đó là mê loạn, rồi nó trầm luân mãi mãi. Cái chân lý siêu phàm thế gian chưa có, ít lắm!

Hôm nay, có cơ hội, một số ít người được nghe, và trong tâm tư đó, cũng tùy theo trình độ hiểu biết. Người tu trong đó cũng bán tín bán nghi, nhưng mà rồi nó sẽ thấy có ánh sáng lần lần đưa đến, đấng Tạo Hóa sẽ dìu dắt chúng sanh mỗi nơi, mỗi giới, nhờ bởi sự kích động và phản động của định luật, sanh, trụ, di, diệt của bầu Trời Càn Khôn Vũ Trụ đã sắp đặt có thứ tự. Mọi người, lần lượt hiểu được ta có tánh Cha trên Trời.

Nói đến đây, tôi rất cảm động, rơi lụy, tiếc cho những phần Hồn còn bơ vơ, những phần Hồn đang ngự nơi đây, phải hiểu rõ rằng chúng ta đang sống trong cơn hỗn loạn đau khổ mà được một ánh sáng từ bi vô cực chiếu vào tâm linh của mọi người. Đó là một luồng điển đánh thức mọi chơn linh để hiểu rõ mình và phải chứng minh nguồn đau khổ đó, rồi chúng ta mới tiến lên được.

10 Ông Tám có nói: “Tôi xác nhận sự kiện Thượng Đế xuống thế (phân thân điển quang) không riêng cho Việt Nam, mà còn cho toàn thể nhân loại được hưởng”. Ông còn nói: “Ngài là Chủ của những nhà truyền pháp”.

Rất quý báu, hôm nay mọi người đến dự, và tất cả đều là thanh điển để hóa giải tâm hồn đang đắm mê nơi cõi trần...

Tam Giáo Tòa: Lương Sĩ Hằng hiền, rọi điển xem ta. Cha của các người hiền lắm, từ bi lắm đấy! Còn Tam Giáo Tòa tôi không được vậy đâu nghe! Xem đây, Tam vị xuống thế một lần, một lượt để thanh minh trong buổi Hạ Ngươn này. Từ đây sắp tới, những vị nào chơn tu thì thôi, tu giả mượn đạo tạo đời thì ma quỷ nhập hết.

Đừng hòng ỷ thị con Ngọc Đế!

Đại Hội Quần Tiên cho xuống thế mấy chục niên, nếu các người không tu thì chịu lấy, Tam Giáo Tòa chúng tôi không tư vị nữa.

Từ đây tới ba niên... bốn niên để các người thi tuyển.

Chúng tôi đã rồi phận sự khải tấu.

Cám ơn sự hỗ trợ, động viên để duy trì và phát triển website. Mọi đóng góp xin gửi về:
Người nhận: Hoàng Nhật Minh
Số tài khoản: 103873878411
Ngân hàng: VietinBank

Bài Trước Đó Bài Tiếp Theo

Thư Viện Sách NóiTủ Sách Tâm Linh