Thiên Địa Vạn Vật Đồng Nhất Thể: Chương 16. Cao Đài Với Thuyết Thiên Địa Vạn Vật Đồng Nhất Thể

THIÊN ĐỊA VẠN VẬT ĐỒNG NHẤT THỂ: CHƯƠNG 16. CAO ĐÀI VỚI THUYẾT THIÊN ĐỊA VẠN VẬT ĐỒNG NHẤT THỂ

Cao Đài thừa hưởng kho tàng tư tưởng của của Tam Giáo, nên khảo về Tam Giáo (Phật, Lão, Khổng) tức là mặc nhiên đã khảo về Cao Đài.

Nhưng Cao Đài cũng có một kho tàng tư tưởng riêng. Đó là Cơ Bút. Các bài cơ bút đã được ấn hành dưới nhan đề: Thánh giáo sưu tập, gồm 5 tập, từ 1965 đến 1973.

Dưới đây, sẽ chỉ dùng đặc biệt những tài liệu Cao Đài để trình bày học thuyết Thiên địa vạn vật nhất thể với các hậu quả mà nó dẫn tới. 1/ Cao Đài chủ trương: Vạn vật nhất thể.

Nhất thể tuyệt đối hay Thiên Nhãn, hay Cao Đài v.v... đã sinh hóa ra vũ trụ.

Đại Thừa Chân Giáo nơi trang 65 viết:

TRA CỨU THẦN SỐ HỌC Đóng Xem Đường Đời, Sự Nghiệp, Tình Duyên, Vận Mệnh, Các Năm Đỉnh Cao Cuộc Đời...
(*) Họ và tên của bạn:
(*) Ngày tháng năm sinh:
 

Khoa học khám phá bản thân qua các con số - Pythagoras (Pitago)

Tại sao lại dạy thờ Thiên Nhãn?

Thiên Nhãn là căn bản chúng sinh.

Đó là một đấng trọn lành,

Một ngôi Chúa Tể hóa sinh muôn loài.

Thánh Giáo Sưu Tập 1966-1967 nơi trang 39 viết:

Thủa chưa dựng nên ngôi Trời Đất,

Khoảng không không mịt mịt mờ mờ,

Hồn nhiên một khối ban sơ,

Vần vần luân chuyển gồm cơ nhiệm mầu,

Khí khinh khinh tỏa sâu rộng khắp,

Ánh huyền huyền bền chặt lưu hành,

Vô hình, vô tình, vô danh,

Cưỡng viết Đại Đạo, hóa sanh vô cùng.

Tượng một điểm tựu trung duy nhất

Là Lý, ngôi Thái Cực Thánh Hoàng

Vận hành phân khí tạo đoan,

Âm dương ngưng tụ, thế gian lập thành,

Một Lý ấy hóa sanh trời đất,

Gồm chung bàu trời đất chở che,

Ngũ Hành luân chuyển mọi bề,

Thâu tàng sinh trưởng, xuân hè, thu đông.

Vạn vật, cũng Lý đồng sinh hóa,

Nhân nhân đều Đạo cả dưỡng nuôi,

Noãn, thai, thấp, hóa vô hồi,

Trường tồn, tiến thoái, cõi đời tam nguyên.

Có Trời Đất, có Nhân, có Vật,

Có Đạo mầu, trời đất định phân,

Thế là khắp chốn hồng trần,

Đều do Lý Đạo, tạo phần hữu vô.

Như vậy: Vạn Vật đều đồng một thể với Đạo với Trời.

Thánh Giáo Sưu Tập 1966-1967 nơi tr. 35 viết:

Đạo là Ngôi Nhất Nguyên Chủ Tể,

Đạo cũng là Đồng thể Vạn Linh.

Thánh Giáo Sưu Tập 1966-1968, nơi tr. 200 viết: «...Vì các con là một trong vạn vật chúng sinh, mà vạn vật chúng sinh là Bản Thể của Đạo, mà Bản Thể của Đạo tức là Bản Thể của Thày. Các con có thương nhau, tức là các con đã thương Thày...»

Nơi tr. 186 lại viết: «Thượng đế chỉ nói một câu: Thày là các con, các con là Thày, có nghĩa rằng Tất cả đồng chung một bản thể. Tuy hình tướng bên ngoài và cách xưng hô khác nhau, nhưng chung qui chỉ là một không riêng gì của ai.»

Đại Thừa Chân Giáo nơi tr. 65 viết:

Thật là diệu diệu huyền huyền,

Trời người có một chẳng riêng khác gì.

Thánh giáo Sưu Tập 1966-1967, nơi tr. 36 viết:

Con là một Thiêng Liêng tại thế,

Cùng với Thày đồng Thể linh quang.

Khóa chìa con đã sẵn sàng,

Khi vào cõi tục, khi sang Thiên Đình.

Nơi tr. 229 viết:

Người với Trời thể chất song song,

Nếu mình bền chí gia công,

Tu thân luyện mạng, cũng mong thành Trời.

Cho nên mục đích chính yếu của Cao Đài chính là dạy con người giác ngộ Chân Lý: Trong Thân có Trời. Trời không ở đâu xa, mà đã ở ngay trong lòng con người.

Thánh Giáo Sưu Tập 1968-1969, nơi tr. 86 viết:

Thày ngự trong lòng mỗi chúng sinh,

Chúng sinh giác ngộ biết tu hành.

Thương yêu, lựa tách người khôn dại,

Điều độ đừng chia kẻ dữ lành.

Cao Đài Giáo Lý số 89, viết:

Tỉnh giấc chiêm bao ớ trẻ bày,

Đừng tìm non núi hoặc cung mây,

Cao Đài vốn ở lòng con đó,

Bỏ tính tham si sẽ gặp Thày.

Thánh Giáo Sưu Tập 72-73, nơi tr. 78 viết:

Chỉ một cái Tâm, Tâm vũ trụ,

Thoát ly vạn tướng phục Nguyên Thần.

Thánh Giáo Cao Đài thường xuyên nhắc đi nhắc lại: Dưới lớp Nhân Tâm, còn có Thiên Tâm.

Thiên Tâm ấy là:

- Thánh Tâm, Linh Tâm (TGST 1772, tr. 48)

- Thiên Tánh, Phật Tánh (TGST, 1972, tr. 112).

- Tâm Vương (TGST 72, 137-138).

- Đạo Tâm (TGST, 72, tr. 99).

- Phật Tâm (TGST 72, tr. 112)

- Kim Thân (TGST 72, tr. 128)

- Kim Thân Phật Thể (TGST 72, tr. 129).

- Như Lai Bổn Tạng (TGST 72, tr. 129)

- Căn Nguyên Bổn Tánh (TGST 72, tr. 24)

- Chân Ngã, Chân Như Bản Thể (TGST 70-71, tr. 83-87)

Nó khác với cái Phàm Tâm, cái Bản Ngã, tức là Cái Ta nhỏ hẹp, hữu hạn nơi tâm tư bên ngoài, cũng còn gọi là cái Giả Ngã. (TGST 70-71, tr. 83, 87, 134. TGST 72-73 tr. 99, 105)

Mới hay:

Tâm xích tử trọn lành, trọn tốt,

Tánh Viên Minh, ẩn lốt vạn thù.

(TGST 72-73, tr. 130)

Đeo đai sắc tướng hữu hình,

Quên mình vẫn có riêng mình Tạo Công.

(TGST 72, tr. 130)

Đạo vốn vô sanh, cùng bất diệt,

Kim Thân hằng hữu, tại thân này (Ib. 128)

GIÁC NGỘ chính là khi cái ta bản ngã (phàm tâm) tìm ra được cái ta Thiên Tánh (Thiên Tâm).

«Còn Cái Ta là ai? Có phải Cái Ta là Thiên Tánh, trong cái Bản Ngã của thiên hạ chăng? Nếu Cái Ta Bản Ngã không tìm được Cái Ta Thiên Tánh, thì biết đời thủa nào mới kết quả được ý nghĩa của câu: 'Thày là Các Con, Các Con là Thày.» (TGST 70-71 tr. 134)

Học Đạo, tìm Đạo học Triết để biết mình, chung qui là cốt tìm cho ra cái CỐT LÕI con người, TRỤC CỐT con người, cũng như CỐT LÕI, TRỤC CỐT vũ trụ, TRUNG ĐIỂM con người, chính là đi tìm cho ra CÁI TA bao quát cổ kim, vũ trụ, tìm cho ra cái TÂM VŨ TRỤ...

Nên duyên Tiên Phật, diệt lòng trần,

Không chánh, không tà, không Ngã, Nhân.

Chỉ MỘT CÁI TÂM, TÂM VŨ TRỤ,

Thoát ly vạn tướng, phục Nguyên Thần.

Nguyên Thần thường trụ, chẳng phong ba,

Đáy nước bửu châu hiện chói lòa,

Bát Nhã Tâm khai, vô nhất niệm,

Trên trời dưới thế biết rằng TA.

Rằng TA là một CÁI TA CHUNG,

Rộng lớn bao la ở khắp cùng.

TA chẳng có TA mà vẫn có,

Có TA, TA cũng chỉ TÂM TRUNG.

(TGST 72-73, tr. 78) 2.- Cao Đài chủ trương: Phản bản hoàn nguyên, Qui căn, phản bản.

Đại thừa Chân Giáo viết nơi trang 124:

Một lý phân hai, thuận nghịch hành,

Nghịch hành tu luyện đắc trường sinh.

Vô vi đại đạo nào ai thấu,

Thấu đặng về nơi Tử Phủ thành...

Nhưng như trên đã chứng minh, Đạo hay Thượng đế, Thiên Nhãn, hay Chân Như Phật Tính đã tiềm ẩn trong lòng con người để làm căn cơ, làm căn nguyên, bản thể con người, thì nghịch hành, hay qui nguyên phản bản là đi vào Tâm để mà tìm Đạo, tìm Trời. Đó cũng chính là chủ trương cốt cán của Cao Đài.

Thánh Giáo Sưu Tập 72-73 cũng đã xác định QUI NGUYÊN là QUI TÂM (Tr. 67).

Thánh Giáo Sưu Tập 72-73, tr. 52 viết:

Đạo tại tâm hề, Phật tại Tâm,

Vọng cầu bôn ngoại, thị hôn trầm,

Nhơn nhơn tự hữu Như Lai Tính,

Tánh đắc Như Lai, pháp diệu thâm...

Thánh Giáo Sưu Tập 65, tr. 51 viết:

Đạo vẫn luôn luôn ở tại trong TÂM TÍNH của mỗi người, nhưng tiếc vì người chưa khổ công nghiền ngẫm, học hỏi giáo lý, nên chưa tìm phăng ra mối...

Đại Thừa Chân Giáo, nơi tr. 118 viết:

Các Con phải hiểu phải tàng,

Đạo Thày u ẩn minh quang tâm điền,

Con nào hữu kiếp thiện duyên,

Gặp minh sư chuyển diệu huyền nơi tâm.

Thánh Giáo Sưu Tập 1972, nơi tr. 165 viết:

Đạo tại Tâm trung, chẳng phải xa,

Thực hành, quyết chí sẽ tìm ra.

Phật, Tiên, Thượng Đế không xa lắm,

Xa hoặc được gần cũng bởi ta...

Cao Đài Giáo Lý cũng cho ta thấy thực sự Đạo ở nơi đâu, Trời ở nơi đâu trong con người.

Thánh Giáo Sưu Tập 68-69, nơi tr. 5 đã cho biết chỗ cất giấu chìa khóa thiêng để mở mọi cửa nhiệm huyền: «Bao nhiêu huyền bí thiêng liêng, nhiệm màu, siêu việt, nhưng chìa khóa mở, Đức Chí Tôn đã đặt trong chỗ cao nhất của mỗi người, hãy tìm lấy và mở lấy, hỡi chư hiền.»

Chỗ cao nhất trong con người là nơi đâu?

Thưa là Nê Hoàn Cung, là Não Thất Ba, nơi tâm điểm đầu não con người. Cửa Trời ở đấy, Thượng đế ở đấy, Thiên Nhãn ở đấy, Thiên Thai cũng ở đấy.

Đại Thừa Chân Giáo nơi tr. 61 viết: «Huyền Quan Nhất Khiếu là chi? Là Thiên Nhãn vậy. Nó ở ngay Nê Hoàn Cung, gom trọn chân dương chánh đạo...»

Nơi tr. 56 lại viết: «Chữ Cao Đài là gì? Là Côn Lôn đỉnh hay là Nê Hoàn thuộc về Thượng Giới... Thiên Môn là cái gì? Là cái khiếu Nê Hoàn Cung đó. Chừng nào linh hồn phá Thiên Môn đặng là nhập vào Thượng Thanh Cung.»

Nôi tr. 56, Đại Thừa Chân Giáo còn cho biết: Trong hình Thập Tự, nơi nét sổ ngang có Tam Thanh chi vị.

Tam Thanh là: Chân Thanh, Ngọc Thanh, và Thượng Thanh.

Chân Thanh là Nguyên Khí, Thượng Thanh là Nguyên Thần, Ngọc Thanh là Nguyên Tinh. Nếu Thượng Thanh đã là Nê Hoàn Cung, là Não Thất Ba, thì Chân Thanh, Ngọc Thanh phải là các xoang não bên, chứa đựng Nguyên Tinh, Nguyên Khí của con người.

Nếu Thiên Nhãn ở đó (Não Thất Ba, hay Nê Hoàn Cung), thì Chân Như Phật Tánh cũng ở đó, Thiên Thai lạc cảnh cũng ở đó, Tâm Vương cũng ở đó, nơi Trời Người gặp gỡ cũng ở đó.

Đại Thừa Chân Giáo tr. 66 viết:

Mỗi người có tính Như Lai,

Tìm ra thấy sẵn Thiên Thai bên mình.

Thánh Giáo Sưu Tập 1973, nơi tr. 138 viết:

Tâm Vương ngự trị ở con người,

Đó cũng là nơi hiệp với Trời.

Đọc Giáo lý Cao Đài ta thấy niềm tin rằng con người đã từ khối Đại Linh Quang xuống hồng trần, nên cần phải tu trì, để trở về ngôi vị cũ, trở về quê hương cũ... (Thánh Giáo Sưu Tập 70, tr. 87, tr. 185, 195, 198, 199, 200 v.v...)

Vì thế mới chủ trương:

Xưa toàn linh bước vào cõi tạm,

Tạm đây rồi, vượt phẩm Phật Tiên,

Phải đâu căn cốt nghiệp duyên,

Sở sanh, sở trụ ở miền trần gian.

(Thánh Giáo Sưu Tập 70, tr. 198)

Cao Đài chấp nhận thuyết luân hồi, chuyển kiếp. Và vì Cao Đài chủ trương Thiên địa vạn vật nhất thể, nên dạy Ái nhân ái vật (TGST 72-73, tr. 24).

Đạo tuy định nghĩa khắp muôn phương,

Căn bản làm đầu một chữ thương.

Thương chúng, thương mình, thương tất cả,

Thì đem chân đạo sớm hoằng dương.

(TGST 72-73, tr. 157)

Khi đã có khẩu quyết, khi đã biết là trong lòng mình có Đạo, có Trời, thì cần phải rõ là phương pháp tu trì phải sao cho giản dị.

Thánh giáo ngày 1 tháng 9 năm Bính tí (1936) dạy:

Tu hành giữ mực thường thôi,

Đừng đem bày vẽ, rồi bôi lem đầy.

Các Con biết đặng Đạo Thày,

Đạo Thày không chịu cho ai biết mình.

Ở ăn như thể thường tình,

Lo tu luyện Đạo sửa mình tinh ba.

Tu không biểu mặc đồ già,

Cạo râu, thí phát, bỏ nhà lìa con.

Ông Bà cha mẹ đương còn,

Phải lo báo đáp cho tròn hiếu trung.

Vợ chồng chọn nghĩa thủy chung,

Giữ như sen mọc dưới bùn không nhơ,

Làm như dốt nát dại khờ,

Đừng cho kẻ thế rằng ngờ mình tu.

(Tập San Đại Đạo phổ thông, số 6, tr. 138).

Tu hành đắc đạo là:

- Quán triệt chỗ hư linh để xả vạn duyên mà đắc pháp. (THST 92, tr. 170)

- Thành Tiên, thành Phật, thành Đạo, thành Trời.

Đạo có gì đâu, Đạo ấy Trời,

Trời là Tiên, Phật cũng là Người,

Người hay giác ngộ thành Tiên, Phật,

Tiên, Phật vọng tâm cũng xuống đời...

(TGST, 72 tr. 170)

Theo Cao Đài, tu hành có mục đích thành Tiên, thành Phật, thành Trời.

Tu hành là học làm Trời,

Phải đâu kiếp kiếp làm người thế gian.

(TGST 70-71, tr. 134)

Cho nên đắc đạo là:

Trở về được với ĐIỂM ĐẠO trong con người.

«Khi nhìn qua tất cả vạn vật, hình thức vẫn khác nhau, danh tánh khác nhau, nhưng tựu trung vẫn có một ĐIỂM ĐẠO. Đó là Thượng đế chí tôn, đó là Nhân Bản, đó là Thánh, Hiền, Tiên, Phật.» (TGST 90, tr. 95)

Thế là ĐẮC NHẤT, thế là hợp nhất với Thượng đế...

Rồi từ cái được nhiều như vậy, các con nếu biết phương pháp để đạt tới sự ĐẮC NHẤT, là chìa khóa mở cửa Đạo, hiệp với Đạo, hiệp với Thày vậy,

Thế là dùng lẽ Một để cắt nghĩa tất cả.

MỘT là Bản Thể vũ trụ, MỘT là căn do mọi biến hóa trong vũ trụ, và lúc chung cuộc, con người lại trở về với MỘT, vạn hữu lại trở về với MộT. Thuyết Thiên địa Vạn Vật Đồng Nhất Thể hay ở chỗ đó, mà đẹp cũng ở chỗ đó. (TGST 70-71, 210).

Trong một đàn cơ ở Cao Đài Hải Ngoại có ghi:

Trải bao kiếp nhờ vào tiến hoá,

Nay nhân loài đã quá võ môn.

Đã thành Chánh Đẳng Chân Nhân,

Nhận ra Bí Nhiệm, Lý Chân đời người.

Nhận ra được Trời người đồng thể,

Trời với người chẳng phải hai ngôi,

Vốn là Thiên Điển mà thôi,

Vận hành lưu chuyển xiết ôi diệu kỳ!

Kỳ diệu thay huyền ky máy tạo,

Người với Trời vốn Đạo mà thôi.

Tầm phăng hiểu được con người,

Tự nhiên sẽ hiểu được Trời, khó chi.

Đàn giờ Tí ngày 19 tháng 8, Đinh Sửu (11/ 1997)

Khảo về Cao Đài, tôi rất phục Đức Ngô Minh Chiêu đã nhất tâm theo Vô Vi Đại Đạo, đã từ bỏ chức Giáo Tông, đã cương quyết không đi con đường phổ độ của đám Phò Loan, đã chết trong âm thầm và khi chết Tòa Thánh Tây Ninh cũng kiếm cớ không đến dự tang lễ...

Cao Đài còn có nguyện vọng là đưa Việt Nam về với Căn Bản Siêu Việt đó:

Đi về đâu VIỆT NAM ơi,

Về nơi Nhân Bản của Trời trước kia...

(TGST 70-71 tr. 213.) TỔNG LUẬN

Xưa nay chúng ta đều cho rằng các đạo giáo thế giới đêu giống nhau và đều giúp ta tìm Đạo, tìm Trời. Nhưng ít người hiểu rằng tìm được Đạo, được Trời trong lòng mình là một điều thiên nan, vạn nan. Thánh kinh Công Giáo viết: «Kẻ gọi thì nhiều, kẻ chọn thì ít» (Mat. 20, 16). Thành ngữ Việt Nam viết: Vào Đạo như lông trâu, đắc Đạo như sừng thỏ.

Vả mỗi người theo đạo một cách, giữ Đạo một cách, không ai giống ai.

Tôi mãi tới 36 tuổi mới giác ngộ được rằng Trời không ở đâu xa mà đã ở sẵn trong lòng mình.

Nhân đọc Trung Dung tôi thấy câu: «Suất Tính chi vị Đạo.» Theo Tính là Đạo. Tôi không hiểu, vì khi ấy tôi theo Công Giáo, mà Công Giáo dạy tôi phải kiềm chế tính mình. Tôi vỡ lẽ ra rằng: Tính mà Khổng Giáo dạy tôi phải theo là Thiên địa chi Tính hay Tính Trời, chứ không phải Khí chất chi Tính hay Tính phàm hèn nơi con người. Như vậy tôi thấy rằng trong tôi có 2 Tính: Tính Trời, và Tính Người.

Tính Trời hay Thiên Tính thời luôn viên mãn, toàn thiện, Trời ban cho mọi người, để làm khuôn phép, mẫu mực.

Còn tính người thời luôn là bất toàn, cần luôn phải đẽo gọt theo đúng khuôn Trời. Như vậy con người nào cũng có 3 phần:

- Phần Thần hay Phần Thiên, vĩnh cửu, bất biến, bất tử.

- Phần Tâm Hồn hay phần Nhân. luôn biến ảo, và ở trong vòng sinh tử.

- Phần Xác hay phần Điạ, chết sẽ hư nát đi.

Mà Trời đã ở sẵn trong ta. nên ta phải đi vào nội tâm để mà tìm Đạo, tìm Trời.

Như vậy Trời hay Đạo không bao giờ lìa xa ta dù là một phút giây. "Đạo bất khả tu du li dã."

Tôi liền nhận ra rằng xưa nay tôi đã bỏ mất cả một khung trời vĩ đại trong tâm hồn tôi, mà tôi không hề hay biết, và tôi đã sống một cuộc đời hết sức phù phiếm. Hơn nữa nếu Trời đã ở sẵn trong tôi, thì tôi cần sửa sang mọi chếch mác, dở dang trong tâm hồn, để mong sống kết hợp với Trời, ngay từ khi còn ở gian trần này, nhờ đó tôi trở thành con người mới.

Tôi liền hạ quyết tâm học triết học, và nhất quyết chứng minh rằng các triết thuyết thiên hạ đều cho rằng con người có 3 phần: Thần, Hồn, Xác.

Dần dà tôi nhận ra thêm rằng Lương Tâm đích thực là Thiên Tâm, vì chỉ có nó mới vĩnh cửu và bất biến. Hơn nữa, cái phàm tâm hay Tâm Hồn cần chết đi, để nhường bước cho Thiên Tâm hiển lộ ra. Thế là Tâm tử, thần hoạt, hay Nhân Dục Tận, tắc Thiên Lý hiện.

Tôi cứ lấy câu Bình thường tâm thị đạo và đói thì ăn, khát thì uống làm phương châm mà thôi.

Tôi cứ đường lối ấy mà tu từ hơn 40 năm nay, lúc nào cũng thấy thân tâm an lạc, lòng phẳng lặng như nước hồ thu, không cần theo một đạo giáo bên ngoài nào khác, vì đạo phát xuất từ Chân Tâm, chứ làm gì có đường lối khác. Tuy nhiên nó cũng tương tự như các đạo kể trên đây, cho thấy rằng nói Vạn Giáo Nhất Lý là đúng vậy.

Tôi tin rằng mình phải tự cứu mình, không ai khác có thể tế độ mình được.

Tôi coi các vị giáo chủ xưa nay là những người Anh khả kính của tôi, là những tâm gương sáng cho tôi bắt chước mà thôi, chứ không có quyền gì quyết định về tôi.

Những lời tôi đóng góp trên đây hoàn toàn là của tôi, không có liên lạc gì tới Cao Đài. Mới đầu tôi định xóa đi, nhưng sau tôi lại giữ nó lại, vì thấy nó không có gì sai trái với Cao Đài. Hi vọng quí vị Chức sắc và giáo hữu Cao Đài lượng thứ cho tôi. Tôi không thuộc đạo Cao Đài, nhưng chỉ là một người đi tìm Đại Đạo, và muốn làm sáng tỏ ý nghĩa câu vạn giáo nhất lý của Cao Đài mà thôi.

Câu nói sau đây của Đại Sư Ramakrishna đã thực sự làm tôi xúc động. ông nói: Uổng thay cho những ai, khó lắm mới được sinh ra làm người, mà đã không cố gắng thực hiện Thượng Đế ngay trong cõi đời này. [1]

Cám ơn sự hỗ trợ, động viên để duy trì và phát triển website. Mọi đóng góp xin gửi về:
Người nhận: Hoàng Nhật Minh
Số tài khoản: 103873878411
Ngân hàng: VietinBank

Bài Trước Đó Bài Tiếp Theo

Thư Viện Sách NóiTủ Sách Tâm Linh